Yêu thương – Cần lắm Dừng lại và Cúi xuống

Suy Niệm Tin Mừng
Thứ Hai tuần XXVII thường niên
(Luca 10
,25-37)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca

Khi ấy, có người thông luật kia muốn thử Đức Giêsu mới đứng lên hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?” Ông ấy thưa: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”

Tuy nhiên, ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi?” Đức Giêsu đáp: “Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy nạn nhân, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, thấy thế, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Samari kia đi đường, tới chỗ nạn nhân, thấy vậy thì động lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu xức vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: ‘Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.’ Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.”

SUY NIỆM

Trong cuộc sống hôm nay, người ta vội lắm. Ai cũng tất bật, bon chen, bận rộn. Càng hiện đại, con người càng ít thời gian cho nhau. Nhiều khi, ta thấy người khác đau khổ, bị bỏ rơi, nhưng lại bước nhanh hơn — vì “không liên quan đến mình”.

Tin Mừng hôm nay mời ta dừng lại và nhìn sâu vào lòng mình qua câu chuyện Người Samari nhân hậu. Một dụ ngôn quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe lại, vẫn như một lời nhắc nhở dịu mà mạnh: Yêu thương thật không phải là nói suông, mà là DỪNG LẠI và CÚI XUỐNG.

“Ai là người thân cận của tôi?” – Câu hỏi tưởng nhỏ mà không nhỏ

Người thông luật đến hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?”

Chúa hỏi lại: “Trong Lề Luật chép điều gì?”

Ông đáp: “Ngươi phải yêu mến Chúa hết lòng… và yêu người thân cận như chính mình.”

Chúa bảo: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”

Nhưng ông muốn biện minh, nên hỏi thêm: “Thế ai là người thân cận của tôi?”

Đây là câu hỏi mà nhiều người trong chúng ta vẫn thầm đặt ra:

– Tôi phải yêu ai?

– Ai đáng để tôi giúp?

– Tôi có nghĩa vụ với ai?

Và rồi, Chúa Giêsu kể một câu chuyện khiến mọi giới hạn vỡ tan:

Một người bị cướp đánh, nằm bên vệ đường. Một tư tế đi qua, tránh sang bên kia. Một thầy Lêvi cũng vậy. Nhưng một người Samari – dân bị Do Thái khinh thường – lại dừng lại, cúi xuống, băng bó, cõng người bị nạn đi chữa trị.

Câu chuyện ấy không chỉ lật đổ cái nhìn cũ kỹ về “ai là người thân cận”, mà còn chỉ cho ta thấy: tình yêu thương thật sự không phân biệt, không đắn đo, không toan tính.

“Dừng lại và cúi xuống” – Hành động của lòng thương xót

Người Samari nhân hậu không chỉ “thấy” người bị nạn. Ông “động lòng thương”. Và chính từ giây phút đó, ông dừng lại.

Dừng lại để nhìn người khác, để nhận ra nỗi đau của họ. Dừng lại là vượt qua sự thờ ơ đang len lỏi trong xã hội hôm nay.

Rồi ông “cúi xuống” – cử chỉ của lòng cảm thông. Cúi xuống là hạ mình, là đi vào hoàn cảnh của người khác. Cúi xuống để chạm vào vết thương, để băng bó, để nâng dậy.

Yêu thương đích thực không thể đứng xa. Phải cúi xuống, phải chạm vào, phải làm gì đó, dù nhỏ.

Có thể ta không gặp người bị cướp đánh, nhưng quanh ta vẫn có bao người “bị thương” – những người nghèo, người cô đơn, người bị loại trừ, người trong gia đình ta đang cần được lắng nghe, cảm thông.

Họ không nằm bên vệ đường, nhưng có thể nằm trong góc khuất của lòng ta, chờ một chút dừng lại và cúi xuống.

Thực hành trong đời sống

  • Dừng lại trong đời sống vội vã: Giữa lịch trình dày đặc, hãy dừng lại để nhìn quanh, để quan tâm. Dừng lại để lắng nghe một người buồn, hỏi thăm một người bệnh, hay đơn giản là mỉm cười với người mình ít khi để ý.
  • ️Cúi xuống trong khiêm tốn: Đừng sợ bẩn, đừng sợ thiệt, đừng sợ mất thời gian. Khi cúi xuống phục vụ, ta đang nâng chính phẩm giá của mình lên, bởi đó là khi ta trở nên giống Chúa Giêsu – Đấng đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ.
  • Tình thương cụ thể, không lý thuyết: Đừng chỉ dừng ở lời nói hay cảm xúc. Tình yêu cần được thể hiện qua hành động: một việc thiện, một chia sẻ, một sự tha thứ. Mỗi hành động nhỏ đều là một bước trên con đường nên thánh.

Lạy Chúa Giêsu,

Xin dạy con biết dừng lại giữa những vội vã của đời mình,

để nhận ra anh chị em đang cần được yêu thương.

Xin cho con biết cúi xuống,

để cảm thông, để phục vụ, để băng bó những vết thương quanh con.

Xin cho con trái tim biết rung động như Chúa,

để ở đâu có khổ đau, con biết đem đến sự dịu dàng của lòng thương xót. Amen.

Lm. Fx. Nguyễn