Suy Niệm Tin Mừng
Thứ Tư tuần XXII thường niên
(Luca 4, 38-44)
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Khi ấy, Đức Giêsu rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Simôn. Bấy giờ, bà mẹ vợ ông Simôn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. Đức Giêsu cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất: tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.
Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng: “Ông là Con Thiên Chúa!” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Kitô.
Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. Nhưng Người nói với họ: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giuđê.
SUY NIỆM
Tin Mừng hôm nay (Lc 4,38-44) cho chúng ta một hình ảnh thật đẹp về Chúa Giêsu: Ngài không chỉ là một vị Thầy giảng dạy uy quyền trong hội đường, mà còn là một người bạn đồng hành bước vào đời sống rất cụ thể của con người. Ngài đến nhà ông Simon, gặp bà nhạc mẫu đang sốt nặng, cúi xuống gần bà, và chữa lành cho bà.
Thiên Chúa cúi xuống, gần gũi với từng người
Điểm đặc biệt ở đây là Chúa không đứng xa, không ra lệnh từ chỗ cao sang, nhưng “cúi xuống gần bà.” Động từ “cúi xuống” thật giàu ý nghĩa. Đó chính là cách Thiên Chúa cư xử với con người: Ngài hạ mình, đến gần, cảm thông và chia sẻ nỗi đau của chúng ta. Nhiều khi chúng ta nghĩ Thiên Chúa xa vời, cao siêu, không để ý đến những lo toan nhỏ bé của đời mình. Nhưng đoạn Tin Mừng này khẳng định điều ngược lại: Thiên Chúa biết rõ từng nỗi đau, từng cơn bệnh, từng giọt nước mắt của ta.
Được chữa lành để sống phục vụ
Khi được Chúa chữa lành, bà nhạc mẫu liền đứng dậy và phục vụ các ngài. Chữa lành không chỉ để mình được thoải mái, mà là để có sức sống mới, để phục vụ. Chúa nâng ta dậy từ những yếu đuối, bệnh tật, tội lỗi… không phải để ta hưởng thụ riêng mình, nhưng để ta biết sống cho người khác. Người kitô hữu chỉ thực sự trọn vẹn khi biết phục vụ, như chính Chúa đã đến “để phục vụ chứ không phải để được phục vụ.”
Chúa quan tâm đến từng người
Buổi chiều, người ta đem đến cho Chúa “mọi kẻ đau ốm mắc đủ thứ bệnh tật.” Tin Mừng ghi lại một chi tiết cảm động: “Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa lành họ.” Chúa không vội vàng làm phép lạ tập thể, nhưng đặt tay trên từng người. Điều này cho thấy: trong cái nhìn của Thiên Chúa, không ai là số đông vô danh, mỗi người đều có một giá trị độc đáo, đều xứng đáng được Ngài quan tâm và yêu thương.
Nguồn sức mạnh: cầu nguyện với Chúa Cha
Sau một ngày bận rộn, sáng sớm hôm sau, Chúa Giêsu lui vào nơi thanh vắng để cầu nguyện. Chính sự kết hiệp với Chúa Cha là nguồn sức mạnh để Ngài tiếp tục đi loan báo Tin Mừng và chữa lành. Nếu chúng ta muốn có sức sống để vượt qua thử thách, để yêu thương và phục vụ, chúng ta cũng cần bắt chước Chúa Giêsu, dành thời gian ở lại với Chúa Cha trong cầu nguyện.
Sứ mạng không ngừng mở rộng
Khi dân chúng tìm cách giữ Ngài lại, Chúa trả lời: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì chính việc đó là sứ mạng của tôi.” Chúa Giêsu không bị giữ lại ở một nơi, nhưng luôn hướng về những con người khác đang cần được nghe Tin Mừng. Người môn đệ của Chúa cũng được mời gọi mở rộng trái tim, không khép kín trong một nhóm nhỏ, nhưng sống sứ mạng loan báo Tin Mừng cho nhiều người hơn.
Thiên Chúa của chúng ta không phải là Đấng ở xa, mà là Đấng cúi xuống, đến gần, chia sẻ nỗi đau và nâng ta dậy. Xin cho mỗi người chúng ta biết mở lòng cho Chúa chạm đến, và rồi cũng biết cúi xuống với anh chị em mình, chia sẻ, nâng đỡ, phục vụ. Đó là cách chúng ta tiếp nối chính tình yêu cúi xuống của Thiên Chúa trong đời sống hằng ngày. Amen.
Fx. Nguyễn








