Suy niệm ngày 05.03.2026
Thứ Năm tuần II – Mùa Chay
(Luca 16,19-31)

✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Khi ấy, Đức Giêsu nói với người Pharisêu dụ ngôn sau đây: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Ápraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.
“Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Ápraham ở tận đàng xa, và thấy anh Ladarô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: “Lạy tổ phụ Ápraham, xin thương xót con, và sai anh Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm! Ông Ápraham đáp: “Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn Ladarô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.
“Ông nhà giàu nói: “Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh Ladarô đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này! Ông Ápraham đáp: “Chúng đã có Môsê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó. Ông nhà giàu nói: “Thưa tổ phụ Ápraham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối. Ông Ápraham đáp: “Môsê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.”
SUY NIỆM
Câu chuyện: Chúa đến thăm bà lão
“Chúa hứa với một bà lão là Ngài sẽ đến thăm bà vào ngày đó. Bà rất hãnh diện về điều này. Bà cọ rửa, lau chùi, đánh bóng, quét bụi và xếp đặt mọi thứ sẵn sàng. Bà ngồi và đợi Chúa đến.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Bà vội chạy ra. Vừa đẩy cửa, bà thấy một người ăn xin đứng đó. Bà liền nói: “Không, hôm nay tôi không giúp anh, vì Chúa luôn ở với anh rồi. Tôi đang nóng lòng đợi Chúa đến, không thể giúp anh điều gì”. Bà đuổi anh và đóng cửa lại.
Mấy phút sau lại có tiếng gõ cửa. Bà mở cửa nhanh hơn trước. Thấy gì? Vài người già nghèo nàn. “Rất tiếc, tôi đang đợi Chúa đến. Hôm nay tôi không thể giúp đỡ ông”. Rồi bà đóng sầm cửa lại.
Một lát sau lại có tiếng gõ cửa. Bà mở và lại thấy một người ăn xin rách rưới. Anh xin ăn và ngủ qua đêm. “Ồ, hãy để tôi yên. Tôi đang đợi Chúa đến. Tôi không thể tiếp anh”. Người ăn xin ra đi và bà tiếp tục ngồi chờ.
Hàng giờ trôi qua và màn đêm buông xuống, nhưng cũng chẳng thấy dấu hiệu gì của Chúa. Bà băn khoăn không biết Ngài ở đâu.
Cuối cùng, bà đành lên giường nằm chờ. Bà ngủ quên và mơ thấy Chúa đến với bà và nói: “Hôm nay ta đến với con 3 lần và cả ba lần con đều đuổi Ta”.
Câu chuyện trên như một tiếng vọng đầy ám ảnh từ dụ ngôn người giàu có và anh Lazarô nghèo khó (Lc 16,19-31). Ông nhà giàu kia không bị kết án vì đã làm điều gì xấu xa, tội lỗi, nhưng vì ông đã sống trong một thế giới hoàn toàn cách biệt với tiếng rên rỉ của người nghèo ngay trước cổng nhà mình. Ông nhà giàu đang sống trong một “ngày Chúa đến” – ngày mà một người nghèo tên Lazarô đang nằm ngay trước cổng nhà ông, đói khát và đầy thương tích. Nhưng ông đã không nhận ra. Với ông, Lazarô chỉ là một cái bóng, một mảnh đời vô danh không đáng để ông bận tâm giữa những bữa tiệc linh đình.
Sự thật chất chứa trong dụ ngôn và câu chuyện trên là một mặc khải lớn lao và cũng là một lời chất vấn khủng khiếp: Thiên Chúa đã hóa thân nơi những Lazarô nghèo khó! Ngài không đến trong vinh quang rực rỡ, nhưng đến trong thân phận rách rưới, đói khát, đau yếu và bị bỏ rơi nhất. Ngài gõ cửa đời ta bằng chính những khuôn mặt lấm lem bụi đường, những bàn tay run rẩy xin ăn và những tiếng thở dài của người cùng khổ.
Vậy mà, chúng ta vẫn thường mắc sai lầm như bà lão trong câu chuyện trên và như ông nhà giàu ngày xưa. Chúng ta đi tìm Chúa trong những lễ nghi xa hoa, những cảm xúc đạo đức cao siêu, mà vô tình đóng sầm cửa lòng trước sự hiện diện khiêm hạ của Ngài. Chúng ta không thể yêu mến Thiên Chúa vô hình nếu khước từ tình liên đới với tha nhân hữu hình, nhất là những người bé nhỏ, yếu đuối. Hố sâu ngăn cách giữa ông nhà giàu và Lazarô không phải là âm phủ, mà chính là sự vô cảm đã được tôi luyện mỗi ngày.
Dụ ngôn mời gọi chúng một sự hoán cải khẩn thiết: hãy mở mắt nhận ra Chúa nơi những anh chị em đau khổ bên cạnh. Họ không chỉ là đối tượng để chúng ta làm từ thiện, nhưng chính là nơi Chúa ngự, là Đấng hóa thân đang chờ được chúng ta đón tiếp. Mỗi cử chỉ yêu thương, sẻ chia là một lần chúng ta mở cửa cho Ngài bước vào. Đừng để đến khi mọi sự đã muộn màng, chúng ta mới nhận ra rằng Thiên Chúa đã đến và đã ở rất gần, ngay trước ngõ cuộc đời ta.
Lm. Fx. Nguyễn









