Cái Chạm của lòng tin

Suy niệm ngày 03.02.2026
Thứ Ba tuần IV thường niên
 
(Máccô 5, 21-43)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Máccô

Khi ấy, Đức Giêsu xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Giaia đi tới. Vừa thấy Đức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Đức Giêsu nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” Đức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

[…]

SUY NIỆM

Trong cuộc sống hối hả, chúng ta thường xuyên va chạm thể xác với người khác. Nhưng có những cái chạm chỉ dừng lại ở sự tiếp xúc bên ngoài, và có những cái chạm đi thẳng vào tâm hồn, làm thay đổi một cuộc đời. Đoạn Tin Mừng Máccô (5,21-43) mà chúng ta cùng suy niệm hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm một cái chạm đặc biệt như thế: cái chạm giữa đức tin của con người và lòng thương xót của Thiên Chúa.

Giữa một đám đông chen lấn, Chúa Giêsu bỗng dừng lại và hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?”. Thật là một câu hỏi tưởng chừng vô lý! Các môn đệ cũng ngỡ ngàng vì xung quanh Thầy có quá nhiều người. Nhưng Chúa Giêsu đang nhìn thấu một sự khác biệt sâu xa. Đám đông “chen lấn”, nhưng chỉ có một người phụ nữ “chạm đến” Ngài bằng đức tin. Thánh Augustinô đã nhận xét thật chí lý: “Đám đông thì chen lấn, còn đức tin thì chạm đến”.

Người phụ nữ bị băng huyết mười hai năm, kiệt quệ về thể xác, tinh thần và tài chính, đã không còn gì để bám víu ngoài một niềm tin mong manh nhưng mãnh liệt: “Tôi chỉ cần sờ vào áo Người, tôi sẽ được cứu”. Cái chạm của bà không phải là sự tò mò hay vô tình, mà là sự vượt lên tuyệt vọng, phó thác trọn vẹn. Và Chúa Giêsu đã đáp lại bằng cả tấm lòng: “Này con, đức tin của con đã cứu con”. Chính đức tin đã mở ra cánh cửa để lòng thương xót của Thiên Chúa tuôn đổ trên bà.

Cùng trong bối cảnh ấy, chúng ta thấy một cái chạm khác: cái chạm đầy quyền năng và yêu thương của chính Đức Giêsu. Trước sự tin tưởng và lời cầu xin của ông Giaia, Chúa đã đến, cầm lấy tay cô bé và nói: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!”. Cái chạm ấy xuất phát từ lòng thương xót vô biên, nhưng được khơi mở bởi đức tin của người cha: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi”. Đức tin và lòng thương xót đã gặp nhau, tạo nên một phép lạ của sự sống.

Trong đời sống đức tin, nhiều Kitô hữu chúng ta cũng tìm đến những “cái chạm” tương tự. Việc chạm vào chân tượng Đức Mẹ hay các thánh, tựa như người phụ nữ năm xưa chạm vào áo Chúa, là một cử chỉ đầy ý nghĩa. Chúng ta không tin rằng bức tượng có phép mầu, nhưng qua cử chỉ khiêm nhường và tin yêu ấy, chúng ta bày tỏ lòng cậy trông, phó thác, và kêu cầu sự chuyển cầu của các ngài. Các thánh và Đức Maria như tấm “áo choàng” thiêng liêng, dẫn đưa chúng ta đến với chính Chúa Giêsu, Đấng duy nhất ban ơn cứu độ và chữa lành.

Tuy nhiên, ơn Chúa không chỉ đến qua những cử chỉ bên ngoài. Quan trọng hơn, chính Ngài muốn chạm đến chúng ta một cách trọn vẹn và thẳm sâu hơn. Ngài chạm đến tâm hồn và biến đổi chúng ta ngang qua Lời của Ngài được công bố trong phụng vụ, một Lời có sức thanh tẩy, an ủi và nâng đỡ. Và đặc biệt, Ngài trao hiến chính mình để chúng ta được “chạm đến” cách mật thiết nhất trong Bí tích Thánh Thể. Mỗi lần chúng ta sốt sắng tham dự Thánh lễ và rước lấy Mình Máu Thánh Ngài với tâm tình tin-cậy-mến, chúng ta đang để cho chính Chúa Giêsu chạm vào và thánh hóa toàn bộ con người mình, ban cho chúng ta sự sống đời đời.

Ước gì mỗi người chúng ta, với đức tin đơn thành và lòng phó thác, luôn biết “chạm đến” Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Và cũng xin cho chúng ta mở lòng để đón nhận cái chạm đầy yêu thương và quyền năng của Ngài, qua Lời Chúa và các Bí tích, hầu được chữa lành, được bình an và được sống dồi dào trong tình yêu của Ngài. Amen.

Lm. Fx. Nguyễn