Tôi đang đặt hy vọng vào ai?

Suy Niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần XV thường niên
(Mátthêu 12, 14-21)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu

Khi ấy, nhóm Pharisêu ra khỏi hội đường, bàn bạc để tìm cách giết Đức Giê-su. Biết vậy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó. Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết. Người cấm họ không được tiết lộ Người là ai. Như thế là để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia đã nói: Đây là người Tôi Trung Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu: Ta hài lòng về Người. Ta sẽ cho Thần Khí Ta ngự trên Người. Người sẽ loan báo công lý trước muôn dân. Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng, và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người.”Tôi đang đặt hy vọng vào ai?”

SUY NIỆM

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, thánh Mátthêu đã trích lời ngôn sứ Isaia để nói về Đức Giêsu: “Danh Người, muôn dân sẽ đặt niềm hy vọng” (Mt 12,21). Đây là một câu Kinh Thánh đẹp và đầy an ủi. Nhưng cũng là một câu hỏi mời gọi mỗi người chúng ta hôm nay tự vấn: Tôi đang đặt hy vọng vào ai?

  1. Đặt sai chỗ – thất vọng không tránh khỏi

Chúng ta đang sống trong một thế giới nhiều bất ổn: chiến tranh, bệnh tật, khủng hoảng môi sinh, kinh tế chao đảo. Và giữa những bất ổn ấy, con người luôn tìm nơi để “dựa vào”, để đặt niềm hy vọng. Nhưng đáng buồn thay, nhiều người đã đặt hy vọng sai chỗ.

Có người đặt hy vọng vào tiền bạc, nghĩ rằng nó sẽ đem lại bảo đảm và hạnh phúc. Nhưng rồi khi kinh tế suy sụp hay khi bệnh tật đến, tiền bạc có giữ được bình an?

Có người đặt hy vọng vào con người – quyền lực, danh tiếng, hoặc cả người thân yêu. Nhưng con người dù tốt đến đâu cũng chỉ là phàm nhân yếu đuối, dễ thay lòng đổi dạ.

Có người đặt hy vọng vào khoa học, kỹ thuật, vào trí thông minh nhân tạo, vào công nghệ… nhưng rồi chính những thứ đó đôi khi lại là con dao hai lưỡi, gây chia rẽ và bất an nhiều hơn.

Đặt hy vọng sai chỗ, sớm muộn gì cũng thất vọng, thậm chí tuyệt vọng.

  1. Đặt hy vọng vào Chúa – bình an đích thực

Thế nhưng, ngôn sứ Isaia và Tin Mừng hôm nay lại giới thiệu cho chúng ta một nơi hy vọng không bao giờ thất bại: “Danh Người, muôn dân sẽ đặt niềm hy vọng.” Danh ấy chính là Giêsu, nghĩa là “Thiên Chúa cứu độ”.

Điều đặc biệt là Đức Giêsu không phải là một nhà lãnh đạo oai phong như người ta mong đợi. Người đến trong sự khiêm tốn, âm thầm. Tin Mừng mô tả:

“Người sẽ không cãi vã, không kêu to; không ai nghe thấy Người nơi công trường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy; tim đèn còn leo lét, Người không nỡ tắt đi” (Mt 12,19-20).

Chúa Giêsu là vị Mục Tử nhân lành, không đè bẹp kẻ yếu, không khinh dể người tội lỗi, không chê trách kẻ sa ngã. Trái lại, Người đến để nâng dậy, để xoa dịu, để tha thứ và ban hy vọng mới. Người không chỉ nói về hy vọng, mà chính Người là Nguồn hy vọng.

Chúng ta thấy điều đó nơi người phụ nữ ngoại tình được cứu thoát khỏi án ném đá. Nơi người trộm lành được hứa Nước Trời. Nơi Phêrô yếu đuối nhưng được phục hồi. Tất cả đều là những chứng nhân cho một điều: Ai đặt niềm hy vọng nơi Chúa Giêsu, người đó sẽ không bao giờ phải hổ thẹn.

  1. Hy vọng Kitô giáo là gì?

Hy vọng của người Kitô hữu không phải là lạc quan mù quáng, không phải là chờ đợi một phép màu chóng vánh.

Hy vọng Kitô giáo là xác tín rằng Chúa Giêsu đang hiện diện, đang đồng hành với ta, dù đời ta có chìm trong bóng tối hay nước mắt. Là biết rằng: “Tôi có thể ngã, nhưng Chúa sẽ nâng tôi dậy. Tôi có thể thất bại, nhưng Chúa vẫn yêu tôi và cho tôi bắt đầu lại. Tôi có thể lạc lối, nhưng Chúa vẫn chờ tôi trở về.”

Đó là hy vọng có căn cứ, vì dựa trên một Thiên Chúa trung tín và đầy lòng xót thương.

  1. Tôi đang đặt hy vọng vào ai?

Câu hỏi của bài Tin Mừng hôm nay không phải là lý thuyết. Nó là một lời mời gọi rất thực tế: Trong những lo toan, khủng hoảng, mỏi mệt của cuộc sống – tôi đang tựa vào ai? tôi tin vào ai? tôi tìm nguồn hy vọng từ đâu?

Nếu chúng ta đang tuyệt vọng, đang thất vọng về chính mình, về người khác, hay về cuộc đời…

Hãy quay lại với Chúa Giêsu – Đấng mà muôn dân đặt niềm hy vọng. Hãy cầu nguyện, hãy lắng nghe Lời Người, hãy đến với Bí tích Thánh Thể – nơi hy vọng được nuôi dưỡng.

Và chính khi ta đặt niềm hy vọng vào Chúa, ta cũng sẽ trở nên người gieo hy vọng cho người khác. Như Chúa không bẻ gãy cây lau bị giập, ta cũng được mời gọi nâng đỡ thay vì lên án; xây dựng thay vì chia rẽ.

Kết luận

Khi Thánh lễ kết thúc, chúng ta được sai đi với lời chúc: “Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an.” Bình an ấy không đến từ việc mọi sự đều suôn sẻ, mà đến từ niềm hy vọng vào một Đấng không bao giờ bỏ rơi chúng ta.

Xin cho chúng ta, giữa bao điều bất ổn của đời sống, vẫn luôn giữ được một điều vững chắc: Tôi đặt niềm hy vọng nơi Chúa Giêsu. Và tôi sẽ không bao giờ phải thất vọng. Amen.

Fx. Nguyễn